Hội chứng Wolff-Parkinson-White (WPW)

0 6

Hội chứng Wolff-Parkinson-White (WPW) là gì?

Trong hội chứng Wolff-Parkinson-White (WPW), là một sự xuất hiện một đường dẫn điện phụ giữa các buồng trên và dưới của tim gây ra nhịp tim nhanh. Con đường phụ xuất hiện từ khi sinh ra và cũng rất hiếm gặp.

Các đợt nhịp tim nhanh thường không đe dọa đến mạng sống, nhưng có thể xảy ra các vấn đề về tim nghiêm trọng. Điều trị có thể ngăn chặn hoặc ngăn ngừa các cơn nhịp tim nhanh. Một thủ tục dựa trên catheter (ablation) có thể sửa chữa vĩnh viễn các nhịp tim.

Triệu chứng

Người ở mọi lứa tuổi, kể cả trẻ sơ sinh, có thể gặp các triệu chứng liên quan đến WPW.

Các triệu chứng của hội chứng WPW là kết quả của nhịp tim nhanh. Họ thường xuất hiện lần đầu tiên ở những người ở độ tuổi thiếu niên hoặc 20 tuổi. Các triệu chứng phổ biến của hội chứng WPW bao gồm:

  • Cảm giác tim đập nhanh, rung động hoặc đập (đánh trống ngực)
  • Chóng mặt hoặc lâng lâng
  • Khó thở
  • Ngất xỉu
  • Mệt mỏi

Một giai đoạn của nhịp tim rất nhanh có thể bắt đầu đột ngột và kéo dài trong vài giây hoặc vài giờ. Các đợt có thể xảy ra trong khi tập thể dục hoặc khi nghỉ ngơi.

Theo thời gian, các triệu chứng của WPW có thể biến mất trong khoảng 25% những người mắc phải.

Triệu chứng trong các trường hợp nghiêm trọng hơn

Khoảng 10 đến 30% những người bị hội chứng WPW đôi khi gặp một loại nhịp tim bất thường được gọi là rung tâm nhĩ. Ở những người này, các dấu hiệu và triệu chứng của WPW có thể bao gồm:

  • Tức ngực
  • Khó thở
  • Ngất xỉu

Triệu chứng ở trẻ sơ sinh

Các dấu hiệu và triệu chứng ở trẻ sơ sinh có hội chứng WPW có thể bao gồm:

  • Khó thở
  • Ăn kém
  • Tim ập nhanh có thể nhìn thấy trên ngực

Nguyên nhân

Đường dẫn điện tích cực trong tim gây ra nhịp tim nhanh có mặt ngay từ khi mới chào đời. Một gen bất thường là nguyên nhân của một tỷ lệ nhỏ những người có WPW. Hội chứng cũng liên quan đến một số dạng bệnh tim bẩm sinh, chẳng hạn như sự bất thường của Ebstein.

Hệ thống điện tim bình thường

Trái tim của bạn được tạo thành bốn buồng – hai buồng trên (tâm nhĩ) và hai buồng dưới (tâm thất). Nhịp tim của bạn thường được kiểm soát bởi một khối mô ở tâm nhĩ phải (nút xoang). Nút xoang tạo ra các xung điện tạo ra mỗi nhịp tim.

Những xung điện này di chuyển qua các tâm nhĩ, làm cho các cơn co thắt cơ thể bơm máu vào tâm thất. Các xung điện sau đó đến một cụm tế bào gọi là nút nhĩ thất (AV) – thường là con đường duy nhất để các tín hiệu đi từ tâm nhĩ đến tâm thất. Nút AV làm chậm tín hiệu điện trước khi gửi nó tới tâm thất.

Sự chậm trễ này cho phép các tâm thất đầy máu. Khi xung điện đạt đến tâm thất, co cơ bắp bơm máu lên phổi và phần còn lại của cơ thể.

Hệ thống điện bất thường trong WPW

Trong hội chứng WPW, một đường dẫn điện nối tiếp các tâm nhĩ và tâm thất, cho phép các xung điện đi qua nút AV. Khi xung điện sử dụng đường vòng này qua trái tim, tâm thất được kích hoạt quá sớm.

Đường dẫn điện dư có thể gây ra hai loại rối loạn nhịp điệu chính:

  • Xung điện lõm. Trong WPW, các xung điện của tim đi xuống theo chiều ngược lại hoặc là lối đi bình thường hoặc cực đại, và tạo ra một vòng điện đầy đủ các tín hiệu. Tình trạng này (AV nhịp tim nhanh) sẽ gửi xung động tới các tâm thất với tốc độ rất nhanh. Kết quả là, các tâm thất bơm rất nhanh, gây ra nhịp tim nhanh.
  • Sự xung điện vô tổ chức. Nếu xung điện không bắt đầu đúng ở tâm nhĩ phải, chúng có thể di chuyển qua các tâm nhĩ theo cách không tổ chức, gây ra rung tâm nhĩ. Các tín hiệu không được tổ chức và con đường thêm của WPW cũng có thể làm cho tâm thất bại nhanh hơn. Kết quả là các tâm thất không có thời gian để đổ máu và không bơm đủ máu cho cơ thể.

Biến chứng

Đối với nhiều người, hội chứng WPW không gây ra các vấn đề đáng kể. Nhưng các biến chứng có thể xảy ra, và không phải lúc nào cũng có thể biết được nguy cơ mắc các bệnh tim nặng. Nếu rối loạn không được điều trị, và đặc biệt nếu bạn có các tình trạng tim khác, bạn có thể gặp:

  • Ngất xỉu
  • Nhịp tim nhanh
  • Đột tử

Điều trị

Điều trị phụ thuộc vào nhiều yếu tố, bao gồm mức độ nghiêm trọng và tần số triệu chứng của bạn.

Nếu bạn có đường dẫn WPW nhưng không có bất kỳ triệu chứng, có thể bạn sẽ không cần phải điều trị. Nếu điều trị là cần thiết, mục tiêu là để làm chậm nhịp tim nhanh khi nó xảy ra và để ngăn ngừa các triệu chứng trong tương lai.

Các lựa chọn điều trị bao gồm:

Cắt cơn nhịp tim nhanh

Có thể tự cảm nhận nhịp tim nhanh, và có thể làm chậm nhịp tim bằng cách sử dụng động tác vật lý đơn giản. Tuy nhiên, có thể cần uống thuốc hay điều trị y tế khác để làm chậm nhịp tim. Cách để làm chậm nhịp tim bao gồm:

  • Nghiệm pháp Vagal. Bác sĩ sẽ chỉ định thực hiện một hành động, được gọi là nghiệm pháp vagal trong cơn nhịp tim nhanh. Vagal ảnh hưởng đến dây thần kinh phế vị, giúp điều hòa nhịp tim. Nghiệm pháp bao gồm ho, gặp người xuống với tự nén động ruột, và chườm lạnh mặt.
  • Thuốc. Nếu nghiệm pháp vagal không ngừng nhịp tim nhanh, có thể cần tiêm thuốc chống nhịp nhanh như adenosine, để phục hồi nhịp tim bình thường. Tiêm thuốc này được sử dụng tại bệnh viện. Bác sĩ cũng có thể chỉ định thuốc viên như flecainide (Tambocor) hoặc propafenone (Rythmol), nếu có tim đập nhanh mà không kết quả với nghiệm pháp vagal.
  • Sốc điện. Cú sốc điện được gửi đến tim thông qua bản cực trên ngực. Ảnh hưởng đến các xung điện trong tim và khôi phục lại nhịp điệu bình thường. Nó thường được sử dụng khi nghiệm pháp Vagal, thuốc không có hiệu quả.

Phòng ngừa cơn nhịp tim nhanh

Với các phương pháp điều trị sau đây, có thể đúng hoặc quản lý các vấn đề liên quan đến hội chứng Wolff-Parkinson-White trong phần lớn các trường hợp.

  • Cắt bỏ tín hiệu điện tim (RF). Quá trình này là điều trị phổ biến nhất cho hội chứng Wolff-Parkinson-White. Trong tiến trình này, ống thông được luồn qua các mạch máu đến tim. Các điện cực được làm nóng để cắt bỏ đường điện phụ và ngăn không cho nó gửi tín hiệu điện. Thủ tục này có hiệu quả cao, và các biến chứng – có thể bao gồm các tổn thương tim hoặc nhiễm trùng là không phổ biến.
  • Thuốc. Thuốc chống loạn nhịp có thể ngăn chặn nhịp tim nhanh khi dùng thường xuyên. Thuốc thường được chỉ định cho những người không thể cắt bỏ tín hiệu bằng RF vì lý do nào đó hoặc không muốn làm thủ tục này.
  • Phẫu thuật. Tỉ lệ thành công khi phẫu thuật cắt bỏ của con đường phụ bằng cách sử dụng phẫu thuật tim mở gần như 100 phần trăm. Tuy nhiên, do ống thông cắt bỏ với tần số vô tuyến là hiệu quả và ít xâm lấn, phẫu thuật cho hội chứng Wolff-Parkinson-White bây giờ là hiếm. Nó thường dành cho những người đang có phẫu thuật tim cho các lý do khác.

Nếu không có triệu chứng

Nếu Wolff-Parkinson-White, nhưng không có bất kỳ triệu chứng, có thể không cần điều trị. Ở một số người không có triệu chứng, con đường phụ có thể biến mất một cách tự nhiên theo thời gian.

Bác sĩ có thể đánh giá các nguy cơ cơn nhịp tim nhanh, dựa trên những phát hiện từ điện tâm đồ hoặc kiểm tra điện sinh lý. Nếu xác định có thể có nguy cơ, bác sĩ có thể đề nghị cắt bỏ bằng ống thông với tần số vô tuyến.

Lối sống và biện pháp khắc phục tại nhà

Nếu có kế hoạch thực hiện để đối phó với cơn nhịp tim nhanh, có thể cảm thấy mất bình tĩnh và kiểm soát khi xảy ra. Nói chuyện với bác sĩ về:

  • Khi nào và làm thế nào để sử dụng nghiệm pháp vagal ?.
  • Khi nào cần gọi bác sĩ ?.
  • Khi tìm kiếm sự chăm sóc khẩn cấp ?.
  • Cũng có thể tránh những chất có thể gây lên cơn nhịp tim đập nhanh, bao gồm:
  • Caffeine.
  • Thuốc lá.
  • Rượu.
  • Pseudoephedrine – thuốc thông mũi.

Nguồn: mayoclinic